Thư số 3

Saigon, 21/3/2018

Muốn yêu nhưng không thể tin.

Muốn được yêu nhưng không thể mở lòng.

Những điều nói ra nghe đơn giản quá.

Ai mà không muốn yêu và được yêu?

Anh nói rằng mỗi cuộc tình em đi qua là mỗi “lò luyện đan” em từng trải. Có người trưởng thành sau một chấn động lớn. Có người lớn lên từ ngày tháng lăn lộn kiếm kế mưu sinh. Em là loại người, rũ bỏ dần lớp vỏ kén sau mỗi cuộc tình tan vỡ, để hoá thân thành em-bây-giờ, kiêu hãnh và đầy gai.

Đến tận lúc này, em vẫn còn đau. Nỗi đau âm ỉ và dày vò em mỗi sáng sớm mù sương, mỗi chiều buông chập choạng, hay mỗi đêm muộn lạnh tê tái.

Không thể tin.

Không được phép tin.

Không được phép thêm một lần bị bội phản, hay là người bội phản.

Vì không bao giờ muốn trải qua những nỗi đau đó thêm một lần nữa.

Không-bao-giờ-nữa

!

Anh ơi,

Em sợ lắm…

Advertisements

Thư số 2

Saigon, 27/12/2017

Anh à,

Em nghĩ là, em đang yêu.

Lúc nào em cũng thấy anh ấy đáng yêu. Không chỉ lúc rót bia cho em, không chỉ khi anh ấy trêu em. Lúc anh ấy làm việc, em biết anh ấy vẫn chú ý đến em. Anh ấy biết em đang nhìn anh ấy. Anh ấy biết em đang đợi, và anh ấy luôn hào phóng “tặng” em một cái gì đấy: một ánh mắt, một cái nhướng mày, một cái nhăn mũi, hay một cái hôn gió. Em giữ kỹ và nhấm nháp tất cả những điều đó, lòng đinh ninh rằng anh ấy quả thật rất đáng yêu.

Em thích xuất hiện ở Quán một cách bất ngờ. Và nhìn anh ấy giật mình luôn làm em bật cười khoái chí.

Em thích nhìn anh ấy đang làm việc, nhìn thật chăm chú. Và anh ấy sẽ mỉm cười, ánh mắt không ngừng quan sát Quán, nhưng anh ấy mỉm cười, với em, vì biết em đang nhìn. Ngay cả một điều nhỏ xíu đó cũng làm em vui nhiều.

Em thích ghé Quán và uống một ly bia, đọc sách. Em không cần phải nói gì với anh ấy. Anh ấy cũng không cần nói gì với em. Nhưng anh ấy và em, đang hít thở cùng một bầu không khí, đang nghe cùng một âm thanh, đang cảm nhận cùng một niềm vui… như vậy là đủ với em rồi.

Như vậy là đủ để em hạnh phúc rồi.

Anh ấy… có phải là anh không?

Có phải em đã tìm được người cùng đi bên em đến cuối đời không?

Anh nói (2)

Anh cảm thấy như đang xem đến cảnh cao trào trong một bộ phim.

Em đứng đó. Trong chiếc đầm đen. Cách bàn tay em hờ hững cầm điếu thuốc. Cách đôi mắt em ngước lên, lướt thật chậm qua mắt anh rồi khép hờ trong 1 chốc.

Dường như em đã buông bỏ mọi thứ. Tất cả những điều này mang ý nghĩa gì? Em đang cố nói với anh điều gì?

Nhìn em bây giờ. Anh muốn ôm em!

(Để em đừng bị gió thổi bay đi mất?)

Không, gió thổi bay đi còn tìm được.

Anh sợ em tan mất.

Mình nói gì khi mình nói chuyện tình. (2)

6. (lại tiếp tục câu chuyện khô mực)

– khô mực nướng chấm tương ớt rất là bắt mồi ah nhe.

– nghĩ cảnh túm gáy em. nhúng “Khô” vào tương ớt rồi cho vào… chu cha hấp dẫn quá

– anh… bớt dã man giùm em!!!

– nhưng mà, nhưng mà em đề nghị mà

– em, em cứ nghĩ là anh không nỡ đâu…

– anh, anh cứ nghĩ là em thích vậy…

 

(tôi thề là lúc nhắn tin này mặt anh ta thể nào cũng đang hết sức là phởn phơ.

hừ…)

7.

– anh có muốn, gặp em một chút ở Quán, tối nay không?

– lúc nào anh cũng muốn gặp em. dù là nửa chút.

– may quá, em cũng tình cờ có một cuốn sách chưa đọc xong.

8.

– coi bộ, anh và em còn nhiều câu chuyện để kể cho nhau nghe lắm.

Mà cũng không sao, bây giờ em chẳng có gì ngoài thời gian.

– anh biết chứ.

Mùi núi trời. em đã ngửi thấy chưa? anh thì rồi (tưởng tượng)

Có còn mưa không.

Tay em có chạm vào giọt nước đang chảy bên cửa kính không?

– mưa chỉ ở Sài Gòn thôi.

Nhưng từ giờ em sẽ nghĩ về anh bất cứ khi nào trời mưa và em đang ngồi bên một cửa kính.

9.

– em đang đi ngoài đường nên không nhắn Zalo cho người yêu em được. Người yêu em chắc nhớ em lắm rồi, anh nhắn giúp lời em đến anh ấy nhé!

– nó gửi gió mang em về rồi.

hay cho ngôn tình. khéo cho ngôn tình!

10.

– tại sao trong không khí có mùi của em nhiều vậy ta?

tại sao người đường ai cũng giống em vậy ta?

tại sao miếng chả cá này lại mềm như môi em vậy ta?

Là sao ta?

Mình nói gì khi mình nói chuyện tình. (1)

1.

– thôi mình đừng chơi trò đoán tâm lý với nhau nữa. Những ngày này em buồn và mệt lắm. Nhưng ghé quán cafe quen thì lũ mèo vẫn ngủ lăn lóc, làm em chỉ muốn mình là một con mèo quá thể. Anh có thích nuôi mèo không?

– anh thích chúng theo lạng và đã chín cơ.

– … hay lắm đại ca!

2.

– nay nỗi vui của em như thế nào?

– em tìm lại được cảm giác ít ra mình cũng đã làm gì đó đúng. Còn anh?

– biết em.

3.

– anh có thắc mắc làm sao em tìm được fb anh không?

– em muốn biết khi đọc qua một tin nhắn không?

– cũng không có gì phức tạp đâu. Em google.

– vụ này mới à. Key words là gì?

– key word là “Ai sẽ đến và đưa em ra khỏi quãng đời buồn đau này?”

Mà anh biết đó. Google đâu có đáng tin đâu.

Nên em lên fb Quán và tìm anh luôn cho nhanh.

4.

– này. tự ái đấy. Ân nè. lúc này. bất kì câu từ nào cũng ko dc hiểu chính xác đâu. Anh bức xúc lắm. nhưng đợi đến mai.

– mà em đã lỡ nói gì làm anh bức xúc đến vậy?

– xin em. mai nói Hết được không?

– được, anh.

– không giận gì cả. chỉ là em gãi đúng chổ ngứa của anh thôi. trời ơi. ai hiểu thấu.

– Em!

5.

– cảm ơn em. Cô gái nhỏ.

– anh cảm ơn em vì?

– vì đó là em.

thôi mệt quá. vì cái môi khô mực của em.

 

 

(Anh ấy có giận không nhỉ, nếu biết em giữ những kỷ niệm này ở đây?)

Nhắm mắt

Tối nào cũng vậy, cứ nhắm mắt lại là cô lại chờ.

Cô chờ nhìn thấy hình ảnh một cô khác – một Bóng Ma tách ra từ thân xác cô đang ngủ say trên giường. Bóng Ma ấy là cô – hay không phải là cô? Cô không biết, từ lần đầu tiên cô bắt đầu cảm nhận thấy sự hiện diện của Bóng Ma đó cho đến sau đó một thời gian rất dài, nỗi sợ hãi đã dần thế chỗ cho sự tò mò, và sự tò mò không lời giải đáp cũng dần bị thay thế bằng sự thỏa hiệp. Điều duy nhất cô biết chắc: Bóng Ma ấy cũng mang hình dáng cô, gương mặt cô.

Đợi khi cô nhắm mắt, Bóng Ma – hay Cô Khác đó ngồi dậy và bước xuống giường thật chậm rãi. Bóng Ma đứng thẳng bên giường, nhìn chằm chằm phần thân xác giống hệt mình kia. Một lúc sau, Bóng Ma bước ra ban công căn hộ cao ốc, chạm hay bàn tay vào lan can, từ từ áp sát người vào thành lan can, đưa mắt ngó xuống con đường vắng tanh giờ chỉ còn ánh sáng mấy cây đèn đường leo lét.

Rồi Bóng Ma leo lên lan can và gieo mình xuống khoảng không đen ngòm phía dưới. Rất nhanh, rất dứt khoát.

Cô mở bừng mắt. Tối nào cũng vậy, cô luôn thấy một mình khác bị khoảng không ấy nuốt chửng, và biến mất.

Tối nào cũng vậy.

Những lần đầu, cô tưởng mình bị stress vì áp lực quá độ dẫn đến nhìn thấy ảo giác. Ba tháng liên tục nhìn thấy Bóng Ma đó mỗi đêm đủ để khiến cô trở thành bệnh nhân quen thuộc của các phòng khám tâm lý nổi tiếng trong thành phố. Nhưng khi mọi phương pháp trị liệu đã được áp dụng mà hình ảnh đó vẫn lặp đi lặp lại đủ tần suất để trở thành một thói quen, cô đành phải chấp nhận nó như một phần của thời gian biểu mỗi ngày. Có những đêm, người ta bắt gặp cô rũ rượi ở một quán bar quen. Với hy vọng mong manh rằng những cơn say bí tỉ này sẽ đánh lừa được Bóng Ma một lần, cô vừa cười vừa khóc, luôn miệng thủ thỉ với những người đàn ông mon men đến gần “Anh tin không, tôi có thói quen nhảy lầu trong tâm tưởng mỗi buổi tối.”

Đến một ngày, cô thấy mình đang đứng trên thành lan can. Quay đầu lại, cô thấy Bóng Ma mang hình dáng mình đang ngủ say trên giường.

“Không thể có hai bản thể giống hệt nhau cùng hiện diện được, cô biết tại sao không? Vì chính sự khác biệt mới tạo nên ý nghĩa. Để cho một trong hai bản thể được tồn tại, bản thể còn lại sẽ phải tự triệt tiêu.” – Một người đàn ông nọ, sau khi chăm chú lắng nghe những lời rời rạc vô nghĩa về thói quen kỳ lạ của cô, đã nhận xét như vậy.

nhắm mắt lại, nói khẽ: “Lần này để tôi.”, rồi gieo mình xuống.

dca45c62b446d18db0e086e710319f9d

Sáng hôm sau, người ta tìm thấy xác một cô gái trẻ vẫn còn mặc chiếc áo ngủ đang nằm trên đường, dưới chân một tòa chung cư cao ốc nọ. Những ngày sau đó, quá ám ảnh về sự việc, người đầu tiên phát hiện cô gái liên tục kể với gia đình và bạn bè ông ta rằng,

“Trông cô gái ấy cứ như chỉ đang ngủ.

Một giấc ngủ rất sâu.”

Anh nói (1)

Vậy là em cũng có 2 trạng thái, 1 trạng thái buổi tối và 1 trạng thái ban ngày.

(Anh thích em ban ngày hơn hay em buổi tối hơn?)

Anh thích em là em, là Ân. Ngay cả khi em không còn là Ân, anh vẫn thích em.

(Anh nói đúng. Em ban ngày cũng là Ân. Em buổi tối cũng là Ân. Ngay cả khi em không còn là Ân mà anh biết, đó là vì anh chưa bao giờ thấy trạng thái đó của Ân mà thôi.)

Thư số 1

Saigon, 20/11/2017

Anh à,

Hôm nay là ngày nhà giáo Việt Nam, em đã về thăm trường Đại học của mình.

Em luôn rất nhớ quãng đời sinh viên, những ngày tháng dông dài đầy rẫy niềm vui và hứng khởi. Em rất nhớ mỗi khoảnh khắc mình đã có, trên giảng đường, ngoài lớp học, hàng quán mình hay la cà ăn uống từ món này sang món khác cùng mấy thằng bạn, con đường vào trường dài lướt thướt những câu chuyện cười nhạt phèo cho quên đi cái nắng gắt gỏng buổi trưa hè…

Em nghĩ là, nếu được chọn lại, em vẫn sẽ chọn đi qua những năm tháng thanh xuân ngút ngát tại ngôi trường này, bên những con người ấy, và những nơi chốn ấy. Em vẫn sẽ, thấy mình hào hứng tham gia tất cả những thứ mà em hay đùa là “trò mua vui”, lang thang trên những con đường beton ngợp nắng vì hai hàng cây mới trồng bên đường còn còi cọc trọi lá đến thương, chen chúc trên những chuyến xe bus giờ tan tầm nhét kín mấy chục con cá mòi ướp muối mồ hôi còn được gọi là “sinh viên”…

Có những buổi chiều lỡ cỡ, tiết học đã hết mà còn lần lữa chưa muốn về, em thường tìm một nơi nào vắng vẻ, ngồi thảnh thơi nhìn bóng nắng chậm chạp tuột khỏi khoảng sân, đầu óc mơ hồ nghĩ ngợi những gì gì rất thơ thẩn.

Em đâu biết, những buổi chiều thẩn thơ ấy, là giờ phút bình yên em đã lỡ vay quá nhiều từ thằng chó “đời” tráo trở. Nên giờ, em trả mãi không hết nợ truân chuyên.

Anh à,

bao giờ anh sẽ đến,

cho em mượn chút bình yên?

Bệnh

Chợt mình nhận ra, không có khổ sở nào dằn vặt hơn một cơ thể bệnh tật và yếu đuối.

Từ nhỏ mình đã suy dinh dưỡng, còi xương (bây giờ mẹ vẫn còn la mình vì… mới 2 tuổi đầu đã bày đặt “cai sữa”). Mình vẫn nhớ cái cảnh: mình-bé-xíu ngồi nhìn chăm chú mấy cái hộc thuốc bắc, trong lúc chờ đến lượt ở phòng khám bác sĩ Bảo trên đường Phạm Văn Hai. Lên cấp 3 thì lâu lâu hay lăn ra xỉu vì migraine, đến đại học ăn uống thất thường quá nên (đương nhiên) bị viêm loét tá tràng, đi làm rồi vẫn sốt và cảm vặt liên miên…

Kể ra thì chẳng là gì, nhưng ở mức độ nào đó cũng có thể gọi là đủ để có vài nguyên tắc sống trong đời. Ví dụ như, không bao giờ chế giễu hay lấy chuyện bệnh tật của người khác ra làm trò đùa.

Có thể bạn nghĩ nó vui và làm người bệnh bớt căng thẳng. Thật ra, nó đéo có gì vui. Cảm giác là người bệnh tệ lắm, mệt mỏi kinh khủng. Nếu không thể nói gì tốt đẹp, cứ im lặng thôi, nhé!

health 1

Bây giờ thì mình đang có thêm một chứng bệnh khác. Và nó hành mình đến nỗi mình không thể tập trung làm gì mỗi khi nó tái phát. Mình khó chịu muốn phát điên. Mỗi lần cơn đau dịu đi, mình thấy như đang đắm chìm trong niềm vui sướng vì tự do và hạnh phúc.

Vậy đó, tự do và hạnh phúc chẳng có gì to tát. Đôi khi chỉ những là lúc cảm nhận được cơ thể mình đang khỏe mạnh một cách rất bình thường.